Đọc “Lạnh” của Trầm Thiên Thu

LẠNH

Trầm Thiên Thu

(Trích từ Đồng Xanh Thơ Sài Gòn – Trang Văn)


   Thằng bé đứng xuyên cái nhìn vào trong nhà. Người đàn ông và người đàn bà đang khua múa, lớn tiếng với nhau. Đứa bé trạc tuổi nó cách đây 5 năm đang đầm đìa nước mắt ở một góc nhà.

   Sáng hôm ấy, ba mẹ nó đã lớn tiếng làm nó thức giấc. Tưởng ba mẹ bàn chuyện làm ăn, nó lại ngủ thiếp đi. Cảnh êm ấm của gia đình những ngày qua đã đưa nó vào giấc mơ thật đẹp, đẹp như cổ tích.

   Bừng tỉnh, cảm giác lành lạnh vây quanh nó. Căn nhà không rộng lắm mà bỗng trở nên rộng rãi khác thường. Hoang vắng. Nó đi khắp nhà. Ba mẹ đi làm sao không đánh thức nó dậy? Nó chợt nghĩ.

   Tiếng động trong buồng làm nó nổi da gà. Nhớ lại những chuyện liêu trai đã nghe mẹ kể, nó đè nén tiếng khóc và úp mặt vào tường, tấm tức…

   Có cái gì chạm nhẹ vai nó. Nó khóc thét.

   – Sao vậy con?

   Nó quay lại, rồi ôm choàng lấy ba nó.

   Một tuần. Một tháng. Rồi một năm. Nỗi mong chờ, cô đơn.  Mẹ vẫn không về. Gà trống nuôi con. Không được tiếp tục đến lớp, nó phải đi bán vé số. Và ba nó…! Phải chăng qui luật “chả-nem”?

   Người đàn ông rồ máy xe qua mặt nó. Trời mưa từ bao giờ mà ướt cả xấp vé số trên tay nó! Cảm giác lạnh toát chạy dọc cột sống. Cái lạnh về cuộc sống thiếu tình thương của nó còn lạnh hơn…

   Gió mạnh. Bão cấp 13. Nó rùng mình khi nghĩ đến trận mưa roi mà tối nay cô nó sẽ đổ trút lên nó…!

Trầm Thiên Thu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: